Ghét thì là thật, tới tàn nhẫn. Và ta chấp nhận. Đơn giản vì ta cũng tàn nhẫn. Như ai.
Yêu thì là ảo, và theo 1 cách nào đó, với ta, cũng thật tàn nhẫn. Nhưng ta nào có biết yêu ?
Ha ha ha.
*
"Cuộc đời này, đẹp lắm con ạ. Cố sống mà hưởng thụ đi."
Phải chứ. Nếm thế này, chưa là đủ đắng cay ngọt bùi.
*
Cơ bản là ta cũng tham lam. Nhỉ, em tôi?
Dạo này, tay ấm lắm. Nhưng tim lạnh ngắt. Liệu có cần bàn tay ấm nữa không hả chị?
Người - lặng lẽ - này. Những gì thoảng qua, có phải là hời hợt không?
*
Chưa bao giờ, thấy ta, muốn được sống, như hôm nay.
Khi ta bị thả xuống vực sâu bởi những lời nói vô tình và tàn nhẫn, thì ta vẫn cười và nói "Tim ta yên."
Sâu hoắm.
Nhưng ko rơi xuống nữa đâu. Thế là đủ rồi.
Quá đủ.
Ta ý mà, sáo rỗng và ngông cuồng lắm.
2 nhận xét:
Gì vậy nè!
Nhìn muốn ôm mà tiếc...
Vì cái khuôn mặt kia chỉ quay sang một nữa.
hope...
Đăng nhận xét