Những ngày cuối cùng của 1 cuốn phim đẹp vào bậc nhất. Của chuỗi ngày nắng nóng lạnh thất thường.Của những gương mặt mệt mỏi và ủ rũ, từ ngày này, sang ngày khác.
Người ta thì bảo "Bao giờ cho đến tháng 12 ?". Giờ thì giật mình, đã, sắp hết tháng 12.
Ngày như dài hơi hơn với bụi đường mù mịt, cát như được tôi luyện ngay trên đường để không nao núng bay thẳng vào mắt 1 con bé, làm mắt đỏ hoe, nóng, rát. Dạo này thấy mắt rất khô, có lẽ vì thời tiết, nhỉ.
Những điều ngọt ngào, thường ẩn chứa trong vẻ bề ngoài thô ráp sần sùi, và xấu xí. Có lẽ vậy. Nhưng cũng chẳng phải những gì đẹp ở bên ngoài, thì không đẹp ở bên trong. Không hề. Kì lạ là những người mà tôi yêu, thường có vẻ ngoài ngang tàng, bướng bỉnh, nhưng hấp dẫn. Cái vẻ bề ngoài mà chỉ gặp 1 lần, là sẽ không quên. (Họ khác tôi, vì nhìn tôi, thật sự, chẳng có gì là đặc biệt.) Chỉ là vẻ bề ngoài gan góc ấy,luôn là 1 thước phim đẹp. Có lẽ, là với riêng tôi. Hoặc, với bạn.
Đôi khi tôi giật mình không biết mình thuộc về nơi nào. Nhà? Trường? Hay 1 nơi nào đó, mà tôi chưa từng tìm kiếm? Cũng chẳng rõ, suy nghĩ bâng quơ và khá vô vị. Phải không.
Hôm nay đã là 28. Một tháng 12 sắp tàn. Bởi chỉ tới thứ 3 này, là mùa yêu thương lại về ,hy vọng mong manh là có thể thở ra khói. Lâu lắm rồi, không lạnh đến thế.
Và thế là sẽ yên.
1 nhận xét:
"Lại vui!
Lại say.....
Bình yên!"
những điều tưởng chừng rất đơn giản lại mang bình yên quá đỗi!!! lun như thế Nấm nhé!^^ ôm Nấm cái nào!
Đăng nhận xét